Trung tâm giáo dục thường xuyên Gia Định - Tp.HCM

Trung tâm giáo dục thường xuyên Gia Định - Tp.HCM

Tin tức

07:19:09, 23/02/2014 Print
Tôn trọng thầy cô và yêu thương học trò

1. Hồi lên lớp 5, tôi phải ở trọ vì trường cách xa nhà hàng chục cây số. Hồi đó, mọi người đi lại chủ yếu bằng xe đạp và đi bộ, chứ chưa có ô tô, xe máy nhiều như bây giờ. Một hôm trời trở lạnh đột ngột, tôi rét run tới lớp với chiếc áo mỏng vì mẹ chưa kịp chuẩn bị quần áo rét gửi lên. Ngay buổi chiều hôm đó, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy thầy giáo chủ nhiệm đưa cho tôi chiếc áo len mà tôi thường mặc vào mùa rét.

Cuối tuần, được mẹ đón về, tôi mới biết thầy đã đạp xe hàng chục cây số về tận nhà để lấy áo rét cho tôi. Mẹ tôi kể lại, buổi trưa hôm ấy, bà ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông gầy gò, đạp chiếc xe cà tàng, mặt mũi tái xám vì lạnh hỏi thăm nhà tôi. Thầy bảo, thấy tôi rét quá nên tan giờ dạy, thầy đạp xe về nhà tôi để lấy thêm quần áo ấm cho tôi. Đó chỉ là một trong nhiều việc tương tự mà thầy đã làm không chỉ cho tôi mà cho nhiều bạn ở trong lớp. Học với thầy, chúng tôi không chỉ được học kiến thức mà chính sự thương yêu, quan tâm của thầy là hành trang để chúng tôi bước vào đời.

Đến tận bây giờ, dù đã gần 30 năm trôi qua, mẹ tôi vẫn còn rưng rưng mỗi khi kể lại những câu chuyện cảm động này.

2. Ngày đầu tiên chúng tôi vào học cấp 3, có một người còn khá trẻ hỏi thăm vào lớp tôi. Dù đoán rằng là thầy giáo chủ nhiệm, nhưng một số bạn đã quá khích buông lời chọc ghẹo, tảng lờ gọi thầy là “bạn” nhưng chỉ thấy thầy mỉm cười.

Trong những năm đầu thầy làm chủ nhiệm, lũ học trò nhiều lần làm thầy phải phiền lòng với những trò bồng bột, dại dột của tuổi mới lớn. Ban giám hiệu nhà trường đã bày tỏ lo ngại vì thầy còn quá trẻ, mà học trò lại quá nghịch ngợm sẽ ảnh hưởng tới chất lượng dạy và học.

Nhưng sau những trò nghịch ngợm của chúng tôi, thầy không quở mắng, trách phạt mà thường kể những câu chuyện rất dí dỏm, liên hệ với những việc chúng tôi làm, để mỗi đứa tự thấy đúng sai trong hành động của mình và tự thấy phải thay đổi.

Có lẽ nhờ phương pháp “điều trị” đó nên chỉ sau đó hơn 1 năm, chúng tôi tự đi vào nền nếp. Cuối năm cấp 3, lớp thầy chủ nhiệm đạt khá nhiều thành tích với gần 100% đỗ Đại học, có tới 3 trò đạt giải quốc gia Tin học, trong đó có 1 bạn đi thi quốc tế. Những kết quả đạt được, thầy là người có công rất lớn trong việc truyền đạt kiến thức và “uốn nắn” cho những học sinh đang tuổi mới lớn như chúng tôi.

Đã gần 20 năm chúng tôi rời xa mái trường, xa những người thầy, người cô kính yêu, trong đó có thầy chủ nhiệm. Và cũng ngần ấy năm, thầy luôn dõi theo bước từng học sinh chúng tôi. Mỗi lần thầy trò có dịp hội ngộ, thầy có thể “đọc” được đứa nào làm việc ở đâu, cuộc sống như thế nào. Và trong lòng mỗi người luôn ghi nhớ sự dạy dỗ của thầy, người mà chúng tôi có thể vừa coi là một người bạn để có thể chia sẻ, một người thầy để chúng tôi học tập và noi theo.

3. Con gái tôi năm nay học lớp 2. Cũng giống như chúng tôi thuở bé, con gái tôi luôn dành sự ngưỡng mộ tuyệt đối với những người thầy, người cô của mình. Được hỏi về ước mơ sau này,  cháu và rất nhiều bạn cùng lớp đều có chung câu trả lời “Con muốn làm cô giáo”.

Trong mắt con trẻ, thầy cô luôn là một hình tượng vô cùng đẹp đẽ, lúc nào cũng sáng lung linh. Chẳng vậy, có những việc, bố mẹ nói, có khi con còn phải đắn đo, suy xét, nhưng mỗi lời thầy cô, như “khuôn vàng thước ngọc”, khiến con răm rắp làm theo.

Thời nào cũng vậy, nghề giáo luôn là một nghề vô cùng cao quý và được cả xã hội tôn trọng. Không chỉ trong xã hội ngày trước, mà kể cả thời nay, đa số thầy cô luôn là người tâm huyết, hết lòng vì sự nghiệp trồng người. Có nhiều thầy cô đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, hy sinh hạnh phúc riêng chỉ vì khát khao được đem con chữ đến với các trẻ em ở vùng sâu, vùng khó khăn.

Nhiều tấm gương của các thầy cô đã và đang tạo sự xúc động trong xã hội, thậm chí nhiều người còn hy sinh cả tính mạng của mình vì sự nghiệp trồng người. Mới đây thôi, hai cô giáo trẻ ở trường mầm non xã Kông Lơng Khơng, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai không quản mưa lũ để đến trường và không may đã bị lũ cuốn trôi. Các cô ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại niềm thương tiếc cho gia đình, người thân và cả xã hội.

Có những thầy, cô với cơ thể không lành lặn, nhưng họ đã vượt qua tất cả nỗi đau về thể xác và sự vất vả, khó khăn để thực hiện ước nguyện được truyền đạt những kiến thức của mình cho các em học sinh. Điển hình là tấm gương thầy Nguyễn Ngọc Ký, mà hầu như trong tâm trí của những học trò ở thế hệ chúng tôi và nhiều thế hệ đều in đậm câu chuyện về thầy. Rồi tấm gương thầy giáo Khanh Rong trường THCS Thạnh Trị (xã Thạnh Trị, huyện Thạnh Trị, Sóc Trăng). Dù bị cụt cả hai tay và mù một mắt, nhưng thầy vẫn kiên trì để trở thành thầy giáo dạy vẽ cho học sinh trong trường suốt hàng chục năm qua…

4. Những ngày gần đây, dư luận xôn xao về việc đánh nhau giữa giáo viên và học sinh ngay trên bục giảng ở trường THPT Nguyễn Huệ, thị trấn Phú Phong, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định. Clip đã gây ra nhiều phản ứng trái chiều, trong đó tập trung vào việc lên án hành động của người thầy trong clip. Sự phẫn nộ đó cũng rất dễ lý giải bởi hành động phản giáo dục của một người thầy trong môi trường Sư phạm. Bất kể lý do gì, thì việc tát học sinh như trên “võ đài” của người thầy trong clip cũng khó có thể được chấp nhận.

Hành động của người thầy trong clip dễ trở thành “con sâu làm rầu nồi canh”, nhưng đây không phải là mẫu mực chung của những nhà giáo tâm huyết, luôn yêu thương và hết lòng vì học sinh.

Giáo dục là một ngành đặc thù, có ảnh hưởng lớn đến xã hội. Đặc biệt, nhân cách của người làm thầy ảnh hưởng rất lớn đến rất nhiều thế hệ học sinh. Cuộc sống của các thầy cô dẫu còn nhiều khó khăn với đồng lương giáo viên “ba cọc, ba đồng”, khiến cho những người không đủ bản lĩnh có thể tìm mọi cách để mưu sinh, thậm chí làm liều, vi phạm các giá trị đạo đức cuả nhà giáo…

Thật không công bằng nếu trong clip trên, dư luận chỉ chĩa mũi nhọn vào người thầy mà không nhìn nhận lại con em mình đang hành xử như thế nào. Các bậc làm cha mẹ sẽ nghĩ gì khi xem hình ảnh cậu học trò nhảy lên đánh thầy như trong trận đánh nhau của bọn côn đồ. Đạo làm trò hiện nay xuống cấp đến mức báo động thế sao? Trong trường hợp này, người thầy dù là người có lỗi, đáng bị xử lý nghiêm nhưng đối với học sinh có những hành động trái luân thường đạo lý, cũng cần phải xử lý một cách nghiêm khắc.

Nhưng trên hết, những người thầy cần rộng lượng và yêu thương học trò. Nên giáo dục các em bằng chính nhân cách, lòng vị tha và trí tuệ của một một nhà giáo. Đối với học sinh, hãy luôn tôn trọng các thầy cô giáo, bởi hành động đánh lại cha mẹ, thầy cô là trái đạo lý, không bao giờ được xã hội chấp nhận, cổ vũ./.

Hòa An/ Trích từ VOV online

Phương châm HCM

Clip Videos Dân Vũ - TT GDTX Gia Định

Đăng Nhập Hộp thư Mail GĐ

Tra cứu điểm Đại học từ xa

Thông báo tuyển sinh

Liên kết website

Thống kê

  • Lượt ghé thăm: 481,874
  • Lượt truy cập: 570,935
  • Đang xem: 17 (17 khách)
Top